Chiều 10.01.2026, sân bóng Edison quen thuộc bỗng mang một nhịp điệu rất riêng khi Thầy Cao Hải xuất hiện. Ánh mắt nghiêm, dáng đứng thẳng, tiếng còi dứt khoát – chỉ cần thế thôi là cả đội tự động xếp hàng gọn gàng hơn hẳn. Mấy bạn nhỏ nhìn nhau thì thầm: “Hôm nay thầy căng đấy”.
Buổi tập bắt đầu bằng những bài cơ bản tưởng chừng đã quá quen. Vậy mà chỉ sau vài đường chuyền hỏng, giọng thầy vang lên rõ ràng, ngắn gọn, không thừa một chữ. Thầy dừng bài tập, chỉnh từng vị trí đứng, từng góc mở thân người. Gương mặt nghiêm nghị lúc ấy khiến mấy bạn nhỏ nuốt nước bọt, chân đá cũng cẩn thận hơn.
Rồi đến một tình huống khác. Có bạn loay hoay mãi vẫn chưa làm đúng động tác. Thay vì nhắc to, thầy bước lại gần, hạ giọng, vừa làm mẫu vừa giải thích chậm rãi. Nét mặt giãn ra, nụ cười xuất hiện rất nhanh. Cả đội thở phào, bạn nhỏ kia gật đầu lia lịa rồi thử lại, lần này trơn tru hơn hẳn.
Buổi tập cứ thế thay đổi nhịp liên tục. Khi cần kỷ luật, thầy Cao Hải nghiêm đến mức cả sân im phăng phắc. Khi cần động viên, thầy sẵn sàng cười, vỗ tay, thậm chí pha một câu đùa khiến không khí nhẹ đi rõ rệt. Các em dần hiểu rằng sự nghiêm khắc ấy không để gây áp lực, mà để giữ cho buổi tập đi đúng hướng.
Cuối buổi, mồ hôi ướt áo, nhưng ánh mắt ai cũng sáng. Có bạn chạy lại nói nhỏ: “Thầy nghiêm thế mà vui ghê”. Thầy chỉ cười, gật đầu.
Một buổi chiều ở Edison trôi qua giản dị như vậy. Trên sân, Thầy Cao Hải lúc nghiêm, lúc mềm, lúc cười, lúc chỉnh. Chính sự linh hoạt ấy khiến mỗi bài tập trở nên dễ nhớ hơn, và mỗi cầu thủ nhí rời sân với cảm giác mình vừa học được thêm một điều mới.
📸✍️ Tuấn Anh
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công